Bài viết của chuyên gia bóng đá người Croatia Caitlin Brandon về Mario Mandzukic.

GÃ ĐIÊN TRÊN SÂN CỎ


Trong trận tứ kết Champions League 2015, Sergio Ramos giật cùi chỏ vào mặt Mario Mandzukic, tôi thề là tôi thấy trái tim mình giật thót.

Không phải là bởi tôi lo lắng cho các cầu thủ trên sân, không phải là tôi kinh ngạc bởi thái độ bất chấp thẻ phạt của Ramos, mà là do tôi thấy mình được cảm nhận một tình huống thật thuần túy mang tính bóng đá diễn ra ngay trước mặt mình.

Sự hai mặt trong tính cách của cầu thủ trên sân và ngoài đời thực đã luôn là điều khiến tôi thấy lý thú. Nhìn chung, những gì truyền thông tô vẽ về một cầu thủ thường rất khác với họ ngoài đời thực, điều không chỉ rõ ràng qua những người cực nổi tiếng như Cristiano Ronaldo và Lionel Messi.

Còn có những người hiếm khi nào được truyền thông mô tả chi tiết? Tất cả những gì bạn cảm nhận được là thỉnh thoảng xem một cầu thủ nào đó đá 90 phút và có cảm tưởng biết rõ về họ, nhưng hai hình ảnh đó không bao giờ trùng lại với nhau.


Tôi muốn tìm hiểu về khoảng cách đó. Đứng giữa khoảng không gian tưởng tượng về tiền đạo tôi yêu thích nhất, một đầu là kẻ điên rồ trên sân, một đầu là chàng trai bẽn lẽn ở ngoài sân bóng, để nói thật to với mọi người: Nhìn đi, nhìn anh ấy đi! Nhìn hai mặt khác nhau đó đi! Nó thuộc về cùng một người đấy!

Tôi đã thích Mario Mandzukic từ khi tôi nhìn thấy anh. Thật ra, sự ngưỡng mộ tôi dành cho anh còn trước cả khi tôi trở thành một CĐV bóng đá. Là một người Mỹ gốc Croatia, tôi luôn dõi theo Vatreni (biệt danh của ĐT Croatia), ngay cả khi tôi không thật sự hứng thú với thể thao.

Và là một người ầm ĩ, tôi thấy bị cuốn hút bởi những cầu thủ giống tôi. Và thấy Mandzo là kiểu như thế, la hét đối thủ khi đuổi theo bóng, chửi thề, và cả đổ máu nếu cần. Tôi thích tinh thần đó. Mình sẽ như thế, tôi nghĩ, nếu mình cao 1,87 mét, mạnh mẽ như thế và chơi cho ĐTQG.

Tối hôm đó ở Vicente Calderon, Mandzo đã đổ máu từ một vết rách ở mắt. Anh la hét trọng tài trong khi xô đồng hương nhưng lại là đối thủ của anh Luka Modric sang một bên vào lúc anh này tìm cách giàn hòa. Anh đổ máu, anh la hét, anh đổ máu và la hét nhiều hơn nữa. Những tấm thẻ được rút ra. Trận đấu cuối cùng cũng tiếp tục, nhưng tôi nhớ mãi khoảnh khắc đó.

Mandzo thường không phải kiểu lắm mồm, nhưng khi anh đã quyết định lên tiếng thì rất dữ dội. Bực dọc. Quyết liệt. Đòi hỏi. Một kẻ khiêu khích thứ thiệt. Trong thời gian anh còn chơi cho NK Zagreb, HLV nổi tiếng Ciro Blazevic đã đặt cho anh biệt danh Dilkos. Gã điên.

Và dù nó phản ánh chính xác phong cách lối chơi của Mandzo, anh không bao giờ cho đó là con người anh. Năm 2011, trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình, anh đã yêu cầu đừng gọi anh như thế nữa. “Tôi có tên tuổi hẳn hoi”, anh nói.

Đó cũng là lúc tôi thấy mình tò mò hơn và muốn tìm hiểu kỹ hơn về Mandzo. Đã mất không ít thời gian. Anh tránh xa truyền thông, nên không có nhiều thông tin về anh. Nhưng dần dần, từng chút một, tôi có thể vẽ ra bức tranh.

Gã Mario Mandzukic đá xấu các hậu vệ đối phương, giẫm lên họ trên sân, cãi nhau với trọng tài, ngậm máu phun người và lúc nào cũng gào thét, gã Dilkos đấy, không hề có thật. Đó có thể là cách Mandzo chơi bóng, nhưng đúng như những gì anh nói về biệt danh đó, đấy không phải con người anh.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG HƯỚNG NỘI NGOÀI CUỘC SỐNG


Như mọi khi, sự thật khác xa so với tiểu thuyết, và những gì viết trên báo. Mandzo ra đời và khởi nghiệp chuyên nghiệp ở Slavonski Brod, Croatia. Khi thành phố hứng chịu trận lụt tồi tệ nhất ở vùng Balkan trong hơn một thế kỷ, Mandzo có mặt ở đó. Bởi bất mãn với Pep Guardiola, anh vừa rời Bayern Munich. Với tương lai bất định và World Cup 2014 chỉ còn không đầy một tháng nữa là khởi tranh, anh trở về nhà, nhưng không phải để nghỉ ngơi, mà để hỗ trợ các nỗ lực nhân đạo.

Có thể đó là một ví dụ hơi cực đoan. Ngay cả những cầu thủ xấu tính nhất cũng có những khoảnh khắc cảm thông và vị tha. Có thể nó không tiêu biểu cho tính cách của anh. Nhưng với tôi, đó là ví dụ điển hình về một Mandzo đích thực khác hẳn với tô vẽ của truyền thông.

Còn những điều khác nhỏ bé hơn và lặng lẽ hơn. Mandzo đảm bảo cuộc đời riêng tư của anh là hết sức riêng tư. Khi được hỏi, anh không bao giờ nói chi tiết. Anh nói những gì anh làm khi rảnh rỗi sẽ khiến người khác chán và không đáng nhắc.



Anh là một thợ làm đồ gốm có bằng cấp. Anh thân với em gái mình, thường về thăm bạn bè cũ ở Slavonski Brod, và không thích trả lời phỏng vấn hay đứng trước máy quay. Điều mà anh tiết lộ rõ ràng nhất với công chúng cho tới giờ là hai cái tên anh khâu lên đôi giày của mình: tên bạn gái anh (cũng rất kín đáo) và tên chú chó pug Leni của anh.

Nói chung, anh kín đáo tới mức tối đa trong thời đại của mạng xã hội và Internet này. Ngay khi bước ra khỏi sân, những cuồng nộ của anh tắt ngấm. Anh trở thành một người hướng nội, nhẹ nhàng và khiêm nhường, đôi khi thái quá, một mẫu người hoàn toàn tách biệt giữa công việc và cuộc sống.

Ở tuổi 31, giờ sự nghiệp của Mandzo đang bước vào những năm cuối cùng. Anh vẫn còn đầy hưng phấn và có thể bùng nổ trên sân, nhưng thời gian không tha cho ai cả. Không bao lâu nữa anh sẽ rút lui dần khỏi hào quang và giải nghệ, và lý tưởng nhất có lẽ là anh làm điều đó cùng Juventus.

Sau khi gặp nhiều rắc rối với cả 3 CLB trước đó và chia tay trong bực dọc, Mandzo có vẻ cuối cùng đã tìm thấy hạnh phúc ở Juve. Anh vẫn thế, nhưng đang chơi bóng với niềm vui mà tôi đã lâu rồi không thấy. Anh sẵn lòng xuất hiện trước máy quay hơn, cười đùa và chọc ghẹo đồng đội của mình. Tất cả những điều đó cho thấy Mandzo đang ở một nơi đặc biệt.

Tôi không biết tại sao, nhưng có vẻ Bianconeri đã giúp anh thấy thoải mái, cân bằng và thu hẹp khoảng cách giữa cái tôi của anh ngoài đời thực và trên sân. Mario Mandzukic đã không còn là Dilkos từ khi anh khoác lên mình màu áo sọc trắng-đen, nhưng không vì thế mà anh không bùng nổ trước khung thành đối phương nữa.